
Song
LK Dân Ca: Chuyện Tình Kẻ Đưa Đò
Dương Hồng Loan,
Lưu Chí Vỹ
571
Play
Lyrics
Uploaded bynctnct_678
Vỡ mình xa thôi qua mình lạc
Vỡ ngược
về Nam
Vỡ
lùa qua trốn xa xăm
Vỡ mang nhung nhớ hồn
Gió quê
Tôi về phương Nam
Chiều nay cơn gió
Đành cuốn trôi mấy ngọn tình
Để tôi một mình
Một mình lẻ bóng đơn côi
Tình xưa chúng lối
Lời ru chan chưa
mà trách ai lỡ nhịp ân tình
Ngọn gió vô tình mang người em gái đi xa
Người cương gió ấy mang tình em bỏ đi quê nhà
Người ta
lấy chồng miệng xa
Bò quên con nước lẽ lối khóc bạn đâu rồi
Tình ngang trái người ơi
Tình trôi theo gió
Đành lẽ đôi cách biệt hai người
Buồn mà
Mỗi tình dở dàng
Người sao thay đổi
mà dễ quên tiếng hẹn câu hồ
...
Ai về miền Tây nghe tình quê chang chứa em đều
Ai về miền Tây có nhánh sông cửu lông dài quần
Có hàng dừa xanh bên bờ đế xanh thắm ruộng đồng
Có anh hai lúa chất phát quê mùa mọc mạc dễ thương
ai về miền tây nghe biệt danh hai lúa biếc dường
sớm chiều cần lao ôi mến thương mến thương làm sao
dách nghèo cột xíu nên tình yêu đâu dám mơ nhiều
Cái ca giọng cô hay sao cũng đang khúc nhà tình quê
Anh hai lúa quên hương ớ miên tư
Tài lắm chân bùng cuộc đời bao giang khó
Mưa nắng không màng sớm chiều cùng đông sâu
Nhóc nhằn tuy cực mà vui,
lo cho cái đói cái đó anh không mang.
Ai về miền Tây nghe biệt danh hai lúa biếc dừa,
áo bạc sơn dai,
nhưng sắc sông thủy dung làm sao?
Chính dòng phù xa,
ôi miền Tây thơ thiết mặn mà
Miền Tây tội đó,
hai lúa miết nhớ tui nghèo mà thương
Anh hai lúa nơi mình quê yêu dấu,
sớm tối cùng làm bạn vui ruộng đồng
Cô giàu sang bạc tiền cũng như không,
sống bình yên nơi sống là mình yêu dấu
Anh hai lúa nơi mình quê tôi đó,
tui nhà nghèo dách lá cột siêu
Máng tình yêu quê hương để chan chứa,
đời nhọc nhàng tuy cực mà vui.
Cây đu đủ tôi trồng,
từ khi em vẫn chưa trồng.
Nơi đu đủ ra
bông thì em đã lấy chồng xa
Giờ nhớ cuộc tình lẽ lối niềm riêng như kín trong tim
Cường nhau nói không nên lời anh cố cười nhìn em bước đi
Xa quê đã lâu rồi mà sao em vẫn chưa về
Bao năm mãi trông mong
mà tình em cứ biệt tâm
Tháng ngày một mình quảnh hiếu
Buồn thương nhớ tiếng em nhiều
Thương nhớ người
mà nghe tay tê
Ở chốn xa xôi có khi nào em nhớ về tôi
Người có vui không hay âu sầu trong kiếp làm vâu
rồi năm tháng qua mên ánh sáng
mà bóng hình em dần mờ xa
Tao ngày mai sẽ gặp nhau
Đành chúc cho em luôn bên chồng hạnh phúc bên lâu
Tình chắc còn đâu,
tình đã chìm sâu
Cây đô đô hôm nào giờ hiếu mòn chết sụ tự lâu lâu
lâu Anh chọn tình em
Anh chọn tình em
Hàng năm đưa đò
Đò tôi đưa nắng mưa không màng
Đò lừa thưa có mấy người qua
Nhìn con nữ trôi thương phận mình
Mai rủi cuộc đời
Làm sao dám mơ duyên vợ chồng
Ơi hỡi người ơi
Hay em sang đò
Cùng bên ai nối nắng tươi cười
Sót xa trong lòng,
nhìn cô dâu vui với người ta
Hớt rồi mộng mơ trong tim anh,
em giờ có chờ
Chỉ cho đào hơi anh đưa đỏ
Đêm đêm tôi ngủ đau yên
Chiều chiều nghe tiếng ấn ương
Nhớ thương cô bạn bấy lâu xa nhà
Cây cầu ai băng qua sông
Đau xó trong lòng nhìn em bước qua
Ngày nào em nói nỉ non,
nước sông khô càng sắc sôn em chờ
Ai ngờ con nữ chưa dơi,
câu thề chưa dơ mê
Em về nhà ơi em
Bộn qua chắc đâu còn mong nhớ tiếng anh hơn
Kêu dáng đầy trời như lời tâm sự tận trong đáy tim
Nhớ em có bạn có đôi
Chỉ còn riêng anh đến từng đêm lặng đứng bánh trời
Nhớ ơn,
đối niềm buồn tan
Nhớ ơn, đối niềm buồn tan
Nhớ ơn, đối niềm buồn tan ai dừng ai
ai dừng ai
ai
dừng ai
Hò ngang vui chén men nòng,
tôi xót xa lòng đứng lặng bờ sông.
Ôi mấy dặm hò khoang khoang em tiện chàng sẵn sông,
Ôi mấy dặm đường tình vợ chồng mình cánh cá nuôi nhau.
Mình anh mưa nắng dây dâu,
bao khó nhọc đời gian lao,
em ở nhà bình an
Có những buổi chiều mưa ngâu,
anh lặng lối đồng sâu
Ai biết được lòng người là tình đời bạc béo nông sâu
Cây đắng nào dành cho nhau,
người ơi sao nói qua câu
Khi gió lạnh mùa đông sang,
anh thái gió nằm đau
Tình buồn lắm người ơi,
đôi tay trắng che từng vết thương lòng
Rồi chiều chiều nhớ mong,
ra sông vắng trong chợ nắng khua
Tình còn đây nhớ mong,
sao nghe gió đông lạnh về đêm
Bên em có đôi thằng thi to
Tôi hát ly con cua,
sao em nở bó chồng mà phụ anh
Nào xót ly con cua,
tôi hát mãi đưa người tình xa
Đau xót lý con cua,
con cua đất suốt đời tình chung Chờ em
Đêm nghe tiếng mưa rơi
Sao xa hạt tiếng lá đơn côi
Buồn đêm giọt sầu rơi
Chợt ai tăng lưỡi căm thâu
Bằng những lời nỉ non còn đau lên tiếc muôn mà
Dạo sang nở đầu nghĩ những vòng phụ
Quân tình mặn nồng côi chẳng nỡ hơn phai nhạc
Sao chẳng nở quân tình em
Hạt sống kiêu náu nồng trong đêm
Tiệt thường bởi ai quên bàn
Tuy nghèo nhưng tình thủy trung sắc sâu tào khắp
Tuy nghèo nhưng tình thủy trung sắc sâu tào khắp
Có buồn từng câu
Ai nhớ ai bớt cầu
Anh chắc duyên bé ba
Như thạch sông nước nở từng đêm
Bông ô môi rơi đầy trứng ngọt
Về tìm cất trâu tiên
Mới hôm nào ta dìu chung lối hẹn
Bông ô môi tình ta khắc đầm kênh nhau
Để rồi xa cắt nhau
Để rồi bao đường đào
Vì vui với ai?
Để mặt anh đắng ca
Ngày mới quen nhau,
hai đứa hẹn hò
Tình ngã nắm, tình không hề nhạt phai
Nhưng trăng xưa chứng minh tình đôi lứa
Bông ôm ôi, sơi đầy trước ngõ,
theo gió chiều trôi cố tình ta.
Bông ô môi sơi đầy trước ngõ,
theo gió chiều trôi cố tình ta.
Để bao nỗi nhớ
Dưới cơn mưa chiều
hồng
sương
đò ai không bên
hò
Ai không bên dân dương câu
Ai không bên dân dương câu
Đôi bước dài
Chị hai cứ ngóng trong hoài bóng con đỏ xưa
Biết người xưa kia giờ sang sông
Biết người xa đi mà vẫn mong
Nhung nhớ đêm dài tóc chị giờ như đã pha
Trong bến nước con đỏ đã phai con đầu
Liều tranh dạch lá giấy trâu quẩn quanh hàng cao
Trăng vàng trăm năm tình ngàn năm
Ai ngờ một đêm trật nước lớn
Ngọt ngọt lương lôi cúng con đỏ,
vô tình lờ theo nước trôi
Nhưng nhớ con đắng như một con đỏ lẽ lòi
Một hôm bao tố mưa dầm ướt con đỏ xưa
Lòng nghe buông giá con đỏ bỗng quay về đây
Thấy người xưa kia gặp không mãi
Thương lòng chị hai trao nước mắt
Dẫn lắm cung đâm ru lại
câu hòa thùy chung.
Có một anh chàng ở miền Tây rất bạnh,
Cháu phá quê mùa nhưng nào có thua ai.
Đẹp trai phong nhà hơn người,
Từ làng trên xóm dưới mọi người ai gặp cũng khen.
Dũng thiệt anh là con nhà nông chanh công,
Nhưng nói đến ruộng đồng anh nào có được thông.
Mà được cái tôi ga lan hơn người,
Nên mấy cô trong làng cứ gọi
Là chàng lãng tử miền Tây
Là chàng lãng tử miền Tây
Viết dân lãng tử miền Tây
Nghe sao cũng thấy thiệt là hay hay
Nghĩ nhìn viết dân lãng tử thiệt quài
Đi đâu ai cũng đón không đưa gọi mời
Nào ngờ lãng tử buồn hiu
Giờ này mà chưa có một người nào để yêu
Nhiều đêm lãng tử đâm chiêu
Chắc vì tôi quá hào quá đây mà
Léo một ai đây ai làm người yêu lãng tử
Sẽ xin thề không nhìn đến một ai
Giờ đây là tờ chung tình
Ai buồn xin nhớ ghé miền Tây thăm mình
Giờ đây là tờ chung tình
Ai buồn xin nhớ ghé miền Tây thăm mình
Vỡ ngược
về Nam
Vỡ
lùa qua trốn xa xăm
Vỡ mang nhung nhớ hồn
Gió quê
Tôi về phương Nam
Chiều nay cơn gió
Đành cuốn trôi mấy ngọn tình
Để tôi một mình
Một mình lẻ bóng đơn côi
Tình xưa chúng lối
Lời ru chan chưa
mà trách ai lỡ nhịp ân tình
Ngọn gió vô tình mang người em gái đi xa
Người cương gió ấy mang tình em bỏ đi quê nhà
Người ta
lấy chồng miệng xa
Bò quên con nước lẽ lối khóc bạn đâu rồi
Tình ngang trái người ơi
Tình trôi theo gió
Đành lẽ đôi cách biệt hai người
Buồn mà
Mỗi tình dở dàng
Người sao thay đổi
mà dễ quên tiếng hẹn câu hồ
...
Ai về miền Tây nghe tình quê chang chứa em đều
Ai về miền Tây có nhánh sông cửu lông dài quần
Có hàng dừa xanh bên bờ đế xanh thắm ruộng đồng
Có anh hai lúa chất phát quê mùa mọc mạc dễ thương
ai về miền tây nghe biệt danh hai lúa biếc dường
sớm chiều cần lao ôi mến thương mến thương làm sao
dách nghèo cột xíu nên tình yêu đâu dám mơ nhiều
Cái ca giọng cô hay sao cũng đang khúc nhà tình quê
Anh hai lúa quên hương ớ miên tư
Tài lắm chân bùng cuộc đời bao giang khó
Mưa nắng không màng sớm chiều cùng đông sâu
Nhóc nhằn tuy cực mà vui,
lo cho cái đói cái đó anh không mang.
Ai về miền Tây nghe biệt danh hai lúa biếc dừa,
áo bạc sơn dai,
nhưng sắc sông thủy dung làm sao?
Chính dòng phù xa,
ôi miền Tây thơ thiết mặn mà
Miền Tây tội đó,
hai lúa miết nhớ tui nghèo mà thương
Anh hai lúa nơi mình quê yêu dấu,
sớm tối cùng làm bạn vui ruộng đồng
Cô giàu sang bạc tiền cũng như không,
sống bình yên nơi sống là mình yêu dấu
Anh hai lúa nơi mình quê tôi đó,
tui nhà nghèo dách lá cột siêu
Máng tình yêu quê hương để chan chứa,
đời nhọc nhàng tuy cực mà vui.
Cây đu đủ tôi trồng,
từ khi em vẫn chưa trồng.
Nơi đu đủ ra
bông thì em đã lấy chồng xa
Giờ nhớ cuộc tình lẽ lối niềm riêng như kín trong tim
Cường nhau nói không nên lời anh cố cười nhìn em bước đi
Xa quê đã lâu rồi mà sao em vẫn chưa về
Bao năm mãi trông mong
mà tình em cứ biệt tâm
Tháng ngày một mình quảnh hiếu
Buồn thương nhớ tiếng em nhiều
Thương nhớ người
mà nghe tay tê
Ở chốn xa xôi có khi nào em nhớ về tôi
Người có vui không hay âu sầu trong kiếp làm vâu
rồi năm tháng qua mên ánh sáng
mà bóng hình em dần mờ xa
Tao ngày mai sẽ gặp nhau
Đành chúc cho em luôn bên chồng hạnh phúc bên lâu
Tình chắc còn đâu,
tình đã chìm sâu
Cây đô đô hôm nào giờ hiếu mòn chết sụ tự lâu lâu
lâu Anh chọn tình em
Anh chọn tình em
Hàng năm đưa đò
Đò tôi đưa nắng mưa không màng
Đò lừa thưa có mấy người qua
Nhìn con nữ trôi thương phận mình
Mai rủi cuộc đời
Làm sao dám mơ duyên vợ chồng
Ơi hỡi người ơi
Hay em sang đò
Cùng bên ai nối nắng tươi cười
Sót xa trong lòng,
nhìn cô dâu vui với người ta
Hớt rồi mộng mơ trong tim anh,
em giờ có chờ
Chỉ cho đào hơi anh đưa đỏ
Đêm đêm tôi ngủ đau yên
Chiều chiều nghe tiếng ấn ương
Nhớ thương cô bạn bấy lâu xa nhà
Cây cầu ai băng qua sông
Đau xó trong lòng nhìn em bước qua
Ngày nào em nói nỉ non,
nước sông khô càng sắc sôn em chờ
Ai ngờ con nữ chưa dơi,
câu thề chưa dơ mê
Em về nhà ơi em
Bộn qua chắc đâu còn mong nhớ tiếng anh hơn
Kêu dáng đầy trời như lời tâm sự tận trong đáy tim
Nhớ em có bạn có đôi
Chỉ còn riêng anh đến từng đêm lặng đứng bánh trời
Nhớ ơn,
đối niềm buồn tan
Nhớ ơn, đối niềm buồn tan
Nhớ ơn, đối niềm buồn tan ai dừng ai
ai dừng ai
ai
dừng ai
Hò ngang vui chén men nòng,
tôi xót xa lòng đứng lặng bờ sông.
Ôi mấy dặm hò khoang khoang em tiện chàng sẵn sông,
Ôi mấy dặm đường tình vợ chồng mình cánh cá nuôi nhau.
Mình anh mưa nắng dây dâu,
bao khó nhọc đời gian lao,
em ở nhà bình an
Có những buổi chiều mưa ngâu,
anh lặng lối đồng sâu
Ai biết được lòng người là tình đời bạc béo nông sâu
Cây đắng nào dành cho nhau,
người ơi sao nói qua câu
Khi gió lạnh mùa đông sang,
anh thái gió nằm đau
Tình buồn lắm người ơi,
đôi tay trắng che từng vết thương lòng
Rồi chiều chiều nhớ mong,
ra sông vắng trong chợ nắng khua
Tình còn đây nhớ mong,
sao nghe gió đông lạnh về đêm
Bên em có đôi thằng thi to
Tôi hát ly con cua,
sao em nở bó chồng mà phụ anh
Nào xót ly con cua,
tôi hát mãi đưa người tình xa
Đau xót lý con cua,
con cua đất suốt đời tình chung Chờ em
Đêm nghe tiếng mưa rơi
Sao xa hạt tiếng lá đơn côi
Buồn đêm giọt sầu rơi
Chợt ai tăng lưỡi căm thâu
Bằng những lời nỉ non còn đau lên tiếc muôn mà
Dạo sang nở đầu nghĩ những vòng phụ
Quân tình mặn nồng côi chẳng nỡ hơn phai nhạc
Sao chẳng nở quân tình em
Hạt sống kiêu náu nồng trong đêm
Tiệt thường bởi ai quên bàn
Tuy nghèo nhưng tình thủy trung sắc sâu tào khắp
Tuy nghèo nhưng tình thủy trung sắc sâu tào khắp
Có buồn từng câu
Ai nhớ ai bớt cầu
Anh chắc duyên bé ba
Như thạch sông nước nở từng đêm
Bông ô môi rơi đầy trứng ngọt
Về tìm cất trâu tiên
Mới hôm nào ta dìu chung lối hẹn
Bông ô môi tình ta khắc đầm kênh nhau
Để rồi xa cắt nhau
Để rồi bao đường đào
Vì vui với ai?
Để mặt anh đắng ca
Ngày mới quen nhau,
hai đứa hẹn hò
Tình ngã nắm, tình không hề nhạt phai
Nhưng trăng xưa chứng minh tình đôi lứa
Bông ôm ôi, sơi đầy trước ngõ,
theo gió chiều trôi cố tình ta.
Bông ô môi sơi đầy trước ngõ,
theo gió chiều trôi cố tình ta.
Để bao nỗi nhớ
Dưới cơn mưa chiều
hồng
sương
đò ai không bên
hò
Ai không bên dân dương câu
Ai không bên dân dương câu
Đôi bước dài
Chị hai cứ ngóng trong hoài bóng con đỏ xưa
Biết người xưa kia giờ sang sông
Biết người xa đi mà vẫn mong
Nhung nhớ đêm dài tóc chị giờ như đã pha
Trong bến nước con đỏ đã phai con đầu
Liều tranh dạch lá giấy trâu quẩn quanh hàng cao
Trăng vàng trăm năm tình ngàn năm
Ai ngờ một đêm trật nước lớn
Ngọt ngọt lương lôi cúng con đỏ,
vô tình lờ theo nước trôi
Nhưng nhớ con đắng như một con đỏ lẽ lòi
Một hôm bao tố mưa dầm ướt con đỏ xưa
Lòng nghe buông giá con đỏ bỗng quay về đây
Thấy người xưa kia gặp không mãi
Thương lòng chị hai trao nước mắt
Dẫn lắm cung đâm ru lại
câu hòa thùy chung.
Có một anh chàng ở miền Tây rất bạnh,
Cháu phá quê mùa nhưng nào có thua ai.
Đẹp trai phong nhà hơn người,
Từ làng trên xóm dưới mọi người ai gặp cũng khen.
Dũng thiệt anh là con nhà nông chanh công,
Nhưng nói đến ruộng đồng anh nào có được thông.
Mà được cái tôi ga lan hơn người,
Nên mấy cô trong làng cứ gọi
Là chàng lãng tử miền Tây
Là chàng lãng tử miền Tây
Viết dân lãng tử miền Tây
Nghe sao cũng thấy thiệt là hay hay
Nghĩ nhìn viết dân lãng tử thiệt quài
Đi đâu ai cũng đón không đưa gọi mời
Nào ngờ lãng tử buồn hiu
Giờ này mà chưa có một người nào để yêu
Nhiều đêm lãng tử đâm chiêu
Chắc vì tôi quá hào quá đây mà
Léo một ai đây ai làm người yêu lãng tử
Sẽ xin thề không nhìn đến một ai
Giờ đây là tờ chung tình
Ai buồn xin nhớ ghé miền Tây thăm mình
Giờ đây là tờ chung tình
Ai buồn xin nhớ ghé miền Tây thăm mình
Show more
Artist

Dương Hồng Loan8899 followers
Follow

Lưu Chí Vỹ3496 followers
Follow
Popular songs by Dương Hồng Loan

Duyên Phận

05:48

Vùng Lá Me Bay

04:23

Sao Út Nỡ Vội Lấy Chồng

05:16

Tâm Sự Đời Tôi

06:24

Mưa Chiều Miền Trung

05:03

Bội Bạc

05:00

Em Đi Trên Cỏ Non

04:24

Chiều Qua Phà Hậu Giang

04:32

Sầu Tím Thiệp Hồng

05:37

Vì Trong Nghịch Cảnh

05:13
Popular Albums by Dương Hồng Loan

Dương Hồng Loan (HITStory Live Session)
Dương Hồng Loan
, HITSTORY - Chuyện Nhạc

Tấm Ảnh Không Hồn
Dương Hồng Loan

Lễ Phật Đản (Trái Tim Vesak)
Lâm Hùng
, Dương Hồng Loan

Quán Âm Tâm Ca
Dương Hồng Loan

Âm Thanh Thức Tỉnh
Dương Hồng Loan

Đếm Ngày
Dương Hồng Loan

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát
Dương Hồng Loan

Tết Miền Tây
Dương Hồng Loan

Tết Miền Tây (Single)
Dương Hồng Loan

Xuân Và Mẹ
Khánh Bình
, Lê Sang
, Phú Quý
, Dương Hồng Loan

Uploaded bySKYMUSIC